Phương Thư Văn chỉ mất chút thời gian để đi dạo một vòng quanh mấy chiếc thuyền này, tiện tay giết sạch những kẻ còn sống sót.
Lúc trở lại, hắn thấy Kim Ngọc Hằng mặt mày xanh mét đang ngồi trên boong tàu, trên đầu sưng vù một cục to tướng.
Phương Thư Văn thấy vậy bật cười:
“Ngươi thế này là… đầu mọc sừng nhọn, khí chất phi phàm đấy. Đáng tiếc sắp chết đến nơi rồi, nếu không, tương lai chưa biết chừng lại làm nên đại sự.”




